#ngaducphongthien #kosmoshuynh #audiotruyendich
💖 Đăng ký (Subcribe):

Truyện tiên hiệp HOT nhất!

Bản quyền thuộc về kênh @Tiên Hiệp Truyện, đề nghị không reup dưới mọi hình thức để tránh bị report. Xin cảm ơn!

– NGÃ DỤC PHONG THIÊN – tác giả: Nhĩ Căn

Chương 1641: Nhạn từng nhổ lông
Chương 1642: Ngọn đăng thứ nhất
Chương 1643: Trở về Thiên Thần Liên Minh
Chương 1644: Ai nói là phế quyết
Chương 1645: Là ngoại công sao
Chương 1646: Mưa gió muốn đến
Chương 1647: Chờ ngươi xuất hiện
Chương 1648: Chủ Đệ Thất Sơn Hải xuất hiện
Chương 1649: Một thương kia
Chương 1650: Tuyệt thế quyết đấu
Chương 1651: Phong Tắc
Chương 1652: Ngươi có biết Sơn Hải Giới thuộc về người nào!
Chương 1653: Đạo Phương chi ảnh!
Chương 1654: Thắng
Chương 1655: Thời khắc mấu chốt
Chương 1656: Đoạt xá cùng cắn nuốt!
Chương 1657: Lão rùa đen Kháo Sơn!
Chương 1658: Truyền thừa môn!
Chương 1659: Phong Yêu đời thứ ba
Chương 1660: Hiểu cấm

Truyện kể về thư sinh ham tài Mạnh Hạo (chắc có thể vì nghèo nên mới ham tài), hắn ba năm liền thi không đỗ, sau một lần cơ duyên được gia nhập Kháo Sơn tông, bắt đầu tu tiên từ đó. Đây là cách mở đầu truyện mình rất thích ở thể loại tiên hiệp, không gia tộc, không phế vật, không từ hôn, không bị khinh bỉ…

Khi ngươi nhân sinh bế tắc lại gặp được tiên duyên? Là phúc hay là họa? Nhiều người cầu cả đời trải qua bình thường, chẳng qua là họ không thể làm gì khác hơn mà thôi. Nếu có thể tu tiên, có ai không muốn?

Truyện này mình rất thích dàn nhân vật phụ đặc biệt là Kháo Sơn lão tổ (tính cách rất thực tế, bá đạo, nhưng hay bị ăn thiệt thòi bởi Mạnh Hạo), Anh vũ (tự nhận mình là Ngũ gia, vì chỉ biết đếm đến năm, số năm đối với hắn là vô cùng lớn), và Bì đống (gọi mình là Tam gia, tương tự chỉ biết đếm đến ba :v). Đây là 3 nhân vật gây cười nhiều nhất trong truyện.

Mở đầu truyện đã có một chân lý nhân sinh của Kháo Sơn lão tổ mà mình thấy rất đúng, rất thích, rất đồng tình:

“Bị nhóc béo khóc tâm phiền, Mạnh Hạo dứt khoát cầm lấy vải đay thô trong áo sách nhỏ, khoanh chân ngồi ở trên giường trở mình thoạt nhìn, mở ra tờ thứ nhất, xem hết câu nói đầu tiên, Mạnh Hạo có chút trợn mắt há hốc mồm.

“Người khi có chỗ dựa, phàm nhân sẽ có cả đời phú quý, tu sĩ sẽ có cả đời không lo, nhập ta Kháo Sơn tông, lão phu tựu là chỗ dựa.” Cái này là sách nhỏ ở bên trong mở sách ngữ, lạc khoản là Kháo Sơn lão tổ.

Rải rác mấy chục chữ, nhưng lại lộ ra một cỗ khó tả bá khí, càng có trần trụi tìm chỗ dựa ngôn luận, lại để cho Mạnh Hạo sửng sốt một chút, đột nhiên cảm giác được những lời này rất có đạo lý.

“Kháo Sơn tông, hẳn là cái này là Kháo Sơn tông chân ý, làm người phải tìm chỗ dựa, tìm được chỗ dựa sau cả đời phú quý không lo.” Mạnh Hạo càng nghĩ càng cảm thấy những lời này phi thường chính xác, nghĩ đến mình nếu là có một đại quan làm chỗ dựa, há có thể liên tục thi rớt ba lượt. Cảm khái lúc đối với cái này chưa bao giờ thấy qua Kháo Sơn lão tổ, ẩn ẩn đã có tôn kính, hắn cảm thấy nhân sinh một loại phiến đại môn, giờ phút này theo những lời này, đã từ từ mở ra.

Truyện này viết về tình cảm không nhiều nhưng phải nói là rất hay, mối tình bình thường nhưng khắc cốt ghi tâm của Mạnh Hạo và Hứa Thanh, tất cả bắt đầu chỉ vì 1 bình “Trú nhan đan”. Mình thích kiểu nữ chính như Hứa Thanh, đơn giản, bình lặng, ít nói, nhưng rất thấu hiểu, sẵn sàng hi sinh vì người mình yêu. (gần giống Lý Mộ Uyển trong Tiên Nghịch).

Mời các bạn theo dõi truyện nhé.

Hãy ủng hộ kênh bằng cách like, đăng ký và chia sẽ nhé.

XIN CẢM ƠN!

Tiên Hiệp Truyện ©HTH

Nguồn: https://truthabouttoyota.com/

Xem thêm bài viết khác: https://truthabouttoyota.com/category/giai-tri