Một lần nữa tôi bảo lưu quan điểm Thượng sĩ Hà quật ngã anh Phong là hành động đúng mực, cần thiết. Có thể thấy anh Hà đã rất mềm dẻo cho đến khi anh Phong xuống xe bỏ đi.
Tôi cho rằng trong vụ việc này cần phân biệt rõ hai mức độ vi phạm của anh Phong.
Mức độ 1: Những hành vi bị phạt hành chính bao gồm: không đội mũ bảo hiểm, lấn chiếm lòng lề đường, đi xe tự chế.
Mức độ 2: Những hành vi chống người thi hành công vụ gồm: bỏ đi, gạt tay, có ý định tấn công anh Hà.
Do vậy việc anh Hà quật ngã anh Phong là phù hợp với nhóm hành vi thứ hai. Tuy nhiên hiện nay nhiều anh chị đang cố lái vấn đề sang chuyện anh Phong bị quật ngã vì bán hàng rong, đó là cách suy nghĩ khiên cưỡng.
Nói cách khác hậu quả hiện này hoàn toàn xuất phát từ sự chống đối của anh Phong. Việc anh Phong bị thương hoàn toàn nằm ngoài mục đích của anh Hà nên không thể nói anh Hà cố tình đánh cho anh Phong bị chấn thương.
Các anh chị đang phán xét hành vi của anh Công an bằng con mắt của một người ngoài cuộc. Tôi khẳng định rằng trong trường hợp đó chỉ duy nhất anh Hà được phép lựa chọn hành động khống chế cho mình và tôi tin anh ta đã chọn đúng. Chúng ta không thể biết hành động tiếp theo của người vi phạm là gì, là bỏ chạy, hay rút dao xiên lại như 3 anh bán sầu riêng ở Đà Nẵng…nên anh Hà đã hoàn toàn đúng khi triệt tiêu những khả năng gây nguy hại cho mình và người khác từ đầu.
Chính vì thế tôi phản đối quan điểm của một số người và luật sư cho rằng không ai có quyền đánh dân. Tôi minh định rằng Công an là người đại diện cho cơ quan hành pháp, do vậy khi một người chống lại những yêu cầu của Công an vì bất cứ lý do gì có nghĩa người này đang vi phạm pháp luật, do đó Công an có quyền dùng vũ khí để bảo vệ cho an toàn của mình cùng sự nghiêm minh của luật pháp.
Đặt ở trường hợp anh Hà, anh Hà không có quyền đánh anh Phong nếu anh Phong bán hàng rong, đi xe tự chế và chịu xuống xe nói chuyện đàng hoàngg… nhưng khi anh Phong chống lại yêu cầu của anh Hà thì việc anh Hà quật ngã anh Phong là hành động chính xác.
Một xã hội thương người nghèo là một xã hội nhân bản, nhưng một xã hội bênh cho người nghèo làm sai là một xã hội ngu dốt, mông muội. Một xã hội duy tình, lấy cái khó khăn để bao biện cho thái độ ngông nghênh là một xã hội nhếch nhác và lười biếng. Một xã hội vô kỷ luật sẽ mãi mãi nghèo đói và nhục nhã.
Về các anh chị bán hàng rong và chính quyền.
Thưa các anh chị, đất nước này có hàng ngàn nghề để các anh chị sinh nhai, vậy nên nếu không được bán hàng rong các anh chị hãy đi làm việc khác. Nếu không chịu rửa chén, quét rác, làm hồ, làm công nhân… ở TP thì các anh chị hãy về quê. Nghèo không phải là cớ để các anh chị xâm hại đến tự do đi lại của hàng triệu người khác.
Các anh chị không được phép ăn cắp đường của chúng tôi, đẩy chúng tôi vào chỗ chết !
Chính vì vậy tôi yêu cầu lãnh đạo TP phải làm quyết liệt, dẹp bỏ tất cả những xe hàng rong, gánh hàng rong, người bán rong và đương nhiên cả những cửa hàng, cửa hiệu lấn chiếm lòng lề đường ngay trong năm nay – năm 2016.
Trong việc này chắc chắn sẽ có những người bị đói khổ vì mất nguồn thu, tuy nhiên đó là điều chúng ta phải chấp nhận. Không một chính sách nào có thể đảm bảo lợi ích cho tất cả mọi người, vì vậy nếu phải hy sinh tôi sẵn sàng hy sinh lợi ích của một số ít những người bán rong để mang lại lợi ích cho hàng triệu người dân thành phố này.
Hàng rong có dẹp được hay không, phố phường có trật tự, ngăn nắp được hay không phần lớn là nhờ vào sự quyết liệt của các vị. Các vị đừng mơ đến một cục ngọc nào đó nếu ngay cả việc tủn mủn này cũng không thể làm được.
Cuối cùng tôi thách thức tất cả những lời thóa mạ, chửi bới của những ai nhân danh nghèo khó để đứng trên luật pháp, tự coi mình là người có đặc quyền đặc lợi chỉ vì sự ngu dốt, kém cỏi của bản thân.

Nguồn: https://truthabouttoyota.com/

Xem thêm bài viết khác: https://truthabouttoyota.com/category/o-to-xe-may-xe-khac